Đồi chè cầu đất hương thơm xa

0
7

Giữa cao nguyên lộng gió Đà Lạt, đồi chè Cầu Đất hiện lên như một bản hòa ca của sương, nắng và hương trà ngan ngát. Nơi ấy không chỉ mê hoặc bước chân lữ thứ bởi hương và sắc, mà còn lưu giữ bao câu chuyện về đất, về người, về một vùng trà trăm năm bền bỉ vươn mình theo năm tháng.

Tôi đến Cầu Đất vài lần khi đưa bạn đi tham quan. Một màu xanh bạt ngàn, lóng lánh những búp non vừa nhú lên – một hiện nhiên kỳ thú mà tôi chưa từng thấy. Màu khói sương bảng lảng bay trong gió, màu xanh của những vườn chè lung linh ảo diệu dưới làn sương sớm làm tim tôi dâng tràn cảm xúc. Trên cao, tôi thả tầm mắt xa tận chân trời.

Bình minh trên đồi chè quả thật đẹp, vi diệu như một bức tranh tu sắc đậm nhạt theo góc nhìn. Màu nắng lấp loáng trên những luống chè thơm, màu đất đỏ bazan đậm hương trù phú. Bên kia đồi, thấp thoáng bóng lom khom của những cô gái hái chè. Lưng đeo gùi, tay hái thoăn thoắt, tiếng nói cười giòn tan trên đồi. Tôi lắng nghe cả tiếng sáo diều vi vu lướt theo chiều gió, mới hay bức tranh này thắm đẹp biết bao!

Tôi cùng bạn chọn một quán cà phê trên cao, ngồi một góc để phóng tầm nhìn cho đã mắt. Người chủ quán bước ra chào hỏi thân thiện. Biết chúng tôi là những người yêu thích trà đạo, anh thơm thảo pha một ấm trà, vui vẻ mời chúng tôi cùng uống và râm ran những câu chuyện về người trồng chè Cầu Đất xưa nay.

Anh tỉ mẩn chọn loại trà thượng hạng. Trà đã được ủ. Anh pha trà trong ấm sứ tráng men thật tinh tế. Lấy vài gram trà bỏ vào ấm, anh “đánh thức” trà bằng nước vừa ấm để trà khỏi “giật mình”. Anh bảo nhiệt độ nước pha trà chừng 85 độ là thích hợp, hé miệng ấm cho trà bớt nóng để vừa uống, vừa ngửi được mùi hương phảng phất mới ý vị. Với anh, thưởng trà còn là văn hóa, là thú vui tao nhã trong đời. Câu chuyện pha trà của anh cuốn chúng tôi vì vô cùng lý thú.

Điện gió trên đồi chè Cầu Đất

Chén trà thơm lừng, nước trà như màu mật ong sóng sánh. Uống thật chậm để cảm nhận mùi hương của những búp chè non. Vị trà hơi chát nhưng dư vị lại đậm đà, ngọt thanh khi nhâm nhi từng ngụm.

Theo lời anh kể, giọng trầm ấm như hòa vào hương trà: đồi chè này đã hơn trăm năm tuổi. Từ năm 1922, những đồn điền chè sơ khai đầu tiên đã bén rễ nơi đây. Đến năm 1927, Sở trà Cầu Đất được người Pháp thành lập, mở ra một hành trình dài cho vùng trà danh tiếng. Những năm 1960-1975, đồi chè được các thương gia người Hoa tiếp nối quản lý. Và từ sau năm 1975 đến nay, Công ty Cổ phần chè Cầu Đất vẫn bền bỉ canh tác, gìn giữ và nâng niu hương trà ấy qua từng mùa gió sương.

Người dân vùng này yêu đồi chè như một phần máu thịt. Họ gắn bó, cần mẫn chăm sóc cây chè. Họ hiểu lời của cây, của đất; họ tự hào và gìn giữ đồi chè. Bởi hơn ai hết, họ biết ơn giá trị của cây chè đã nuôi dưỡng thân tâm họ từ bao đời nay.

Đến đồi chè, bạn không chỉ mãn nhãn với vẻ đẹp xanh bạt ngàn xa tít tắp, màu sương khói huyền ảo của mây trời, màu nắng mai trải dài óng vàng như dát lụa, mà còn ngửi thấy cả mùi thơm của chè, nồng nàn mùi nhựa thông từ những cánh rừng theo gió tràn qua. Hương rừng dậy ngát đại ngàn. Cảm cho hết, đẫm ngọt bùi từ miền đất cao nguyên xanh, mới thấy đặc ân mà thiên nhiên ưu đãi cho vùng đất Lâm Đồng này.

Nhắc đến cây chè, người ta nhớ những địa danh nổi tiếng như chè Thái Nguyên, Bảo Lộc… Nhưng với người dân nơi đây, họ vô cùng tự hào vì có đồi chè Cầu Đất. Bởi đó không chỉ là thủ phủ trà danh tiếng, mà còn là nơi lưu giữ nền văn hóa đậm đà bản sắc cao nguyên Langbiang này. Chè Cầu Đất chính là chiếc cầu nối giao thoa các nền văn hóa Pháp – Hoa – Việt, là động lực cho người dân phát triển kinh tế. Chè Cầu Đất đã trải qua những kiểm duyệt khắt khe để vươn ra thị trường thế giới, mang lại sự ấm no cho cuộc sống người dân và giữ gìn sự linh thiêng, kỳ diệu của một vùng đất lành.

Tác giả trên triền chè Cầu Đất

Tôi tha thẩn đi giữa những luống chè tươi mới, lắng nghe từng nhịp thở của đất trời. Hít một hơi thật sâu cho hương chè thấm vào da, ngấm vào từng tế bào, tôi cảm cho hết để thấu mùi mồ hôi nhỏ giọt của người nông dân trồng chè, mùi thời gian vương theo nhiều ký ức, mùi hoa chè ngan ngát bay xa… Đất trời hòa quyện, phong cảnh hữu tình, người và chè tìm về như tri kỷ ngàn năm.

Chúng tôi rời đồi chè sau một ngày ngao du trong tiết trời xuân. Lòng nhiều luyến lưu bởi đất và người Cầu Đất quá tình. Xe lăn bánh khá xa, tôi vẫn còn thấy đồi chè trùng trùng điệp điệp. Xa xa, những chiếc quạt gió xoay tròn trong nắng.

Cầu Đất thật đẹp! Cầu Đất thật nồng nàn!

Tôi thầm mong người trồng chè hôm nay mãi yêu cây chè mà tận tụy hết lòng, để chè Cầu Đất không chỉ được tôn vinh trong những mùa lễ hội mà còn trường tồn, không ngừng phát triển, vươn tầm, sánh vai cùng bạn bè trên một trái đất tràn xanh và ngọt sắc hương.

Thúy Thanh (Tạp bút)