Đánh thức bình minh phố núi

0
5

Khi mọi người còn chìm trong giấc ngủ say, bên hồ Xuân Hương, Đà Lạt 5am đã dịu dàng đánh thức bình minh bằng những thanh âm trong trẻo và vi diệu nhất.

Tờ mờ sáng, hồ Xuân Hương còn yên ắng, sương mù bảng lảng phủ mặt nước. Nghe rõ tiếng cá quẫy, tiếng trở mình răng rắc của những cành thông già khô cỗi; tiếng lanh canh từ mạn thuyền của người vớt lục bình trôi; tiếng vó ngựa lộc cộc, lộc cộc quanh hồ. Chuông chùa Quan Âm vọng sang, bình yên đến lạ. Khoảnh khắc vàng cho giấc ngủ là đây. Nhà nhà còn quấn mình trong chăn ấm thì những người yêu âm nhạc đã thức dậy cùng bình minh.

Bình minh Đà Lạt được gọi dậy bằng âm nhạc

Ban nhạc Đà Lạt 5am là những người yêu Đà Lạt theo một cách rất riêng. Thuở đầu chỉ có nhạc sĩ Trương Lê Sơn và ca sĩ Lê Gia Hưng. Vì yêu mà muốn kéo đàn, muốn cất tiếng hát cho trời đất Đà Lạt nghe bằng tất cả tâm tình. Rồi dần dần, anh em nghệ sĩ nhận ra đây không chỉ là một cuộc gặp gỡ, mà còn là một nét đẹp văn hóa. Họ hẹn nhau từ lúc 5 giờ sáng, ngồi bên hồ, cùng chơi những nhạc cụ quen thuộc, cùng hát cho nhau nghe những bản tình ca đi cùng năm tháng. Người đi bộ thể dục sớm dừng chân lắng nghe, có người còn ngỏ lời: “Cho tôi góp vui một bài!” Nghe mà dễ thương biết bao.

Các nghệ sĩ say sưa biểu diễn

Bây giờ, sân chơi của Đà Lạt 5am ngày một đông vui. Dường như tối thứ Bảy, ai cũng muốn ngủ sớm để sáng Chủ nhật còn ra hồ nghe nhạc. Anh em nghệ sĩ chơi nhạc bằng tất cả niềm đam mê. Để có những chương trình chạm đến trái tim người nghe, họ đã dành biết bao thời gian, công sức, sống hết mình cùng âm nhạc. Ở đó, người ta không chỉ cảm nhận những thanh âm bằng đôi tai, mà còn lắng lại trong tim một tình yêu thật sâu dành cho thành phố sương mù.

Có thức dậy khi mặt hồ còn chìm trong sương sớm, ngắm đất trời như chẳng còn ranh giới, giữa màu sương khói huyền hoặc mênh mang… mới thấy Đà Lạt đẹp đến lạ lùng. Phố chưa lên đèn xanh đỏ, chợ khuya còn khản tiếng rao đêm, cầu thang Mộng Đẹp đã thơm lừng mùi cà phê cóc… thì những người yêu âm nhạc của Đà Lạt 5am đã có mặt. Người mang trống, người vác đàn, lặng lẽ ra hồ. Họ biết phía trước mình là hàng trăm, hàng nghìn người đang ngóng đợi.

Khán giả ngồi ven hồ thưởng thức âm nhạc

Riêng Gia Hưng đã thức từ ba giờ sáng để pha vài trăm ly cà phê mời bạn hữu, chuẩn bị dàn âm thanh chỉn chu nhất cho buổi diễn mỗi tuần. Người Đà Lạt và cả du khách được thưởng thức những chương trình ca nhạc giàu cảm xúc, đậm chất nghệ thuật mà cũng tinh khôi nhất giữa đời thường. Mới biết, Đà Lạt 5am đã dành biết bao thời gian, tâm sức để làm cho Đà Lạt đẹp hơn, góp phần nâng tầm một Đà Lạt mơ, một Đà Lạt thơ, xứng đáng với danh hiệu “Thành phố sáng tạo về âm nhạc” do UNESCO ghi danh.

Đà Lạt 5am quả thật là một sân chơi đẹp của những tâm hồn đồng điệu dành cho âm nhạc và tình yêu Đà Lạt. Những nốt nhạc réo rắt gọi bình minh, những nốt trầm lắng đọng biết bao cảm xúc trong lòng người Đà Lạt và du khách. Mỗi sáng Chủ nhật, người người ngồi sát vai nhau, quấn thêm chiếc khăn cho bớt lạnh, lặng yên nghe âm nhạc như nghe chính tiếng lòng mình. Họ háo hức chờ từng số của chương trình. Ngoài ban nhạc và các ca sĩ khách mời, bất cứ ai yêu âm nhạc, nếu đủ duyên, cũng có thể cất tiếng hát giữa trời, giữa đời.

Khi những bản tình ca cất lên, lòng người bỗng hân hoan và dâng đầy niềm tự hào về Đà Lạt. Sự góp mặt của mỗi người, dù là nghệ sĩ hay khán giả, đều làm nên vẻ đẹp của sân chơi ấy. Đất và người cùng chung một nhịp đập. Bởi vì yêu mà đến, vì thương mà ở lại. Chính tình yêu ấy đã làm nên một Đà Lạt hiền lành, tử tế, lịch lãm và nhân văn.

Ai đã yêu Đà Lạt như Đà Lạt 5am thì xin hãy gìn giữ tình yêu ấy như một báu vật. Ngoài kia, cuộc sống vẫn xoay vần hối hả. Nếu có lúc mệt mỏi, hãy dành dụm một chuyến đi lên Đà Lạt. Để được nghỉ ngơi. Để cảm nhận rằng, giữa thời đại công nghệ số lao đi như tên bắn, vẫn còn một Đà Lạt mơ mộng, nhẹ nhàng và dịu dàng như một hơi thở thiền trong tĩnh thức. Nơi ấy, mỗi sớm mai, bình minh được đánh thức bằng âm nhạc. Không cần sân khấu lộng lẫy, không cần ánh đèn rực rỡ, chỉ cần những trái tim biết yêu người, yêu phố và yêu cuộc đời.

Có lẽ, đó chính là một đoạn thiền giữa miền tịnh thức – nơi bình minh được gọi dậy bằng thứ “âm nhạc quốc dân” cất lên từ những trái tim yêu phố núi này.

Thanh Thúy