Site icon Hội chiếu sáng Việt Nam

Ngập lụt và sạt lở đất tại Đà Lạt: Đi tìm căn nguyên đến giải pháp

Khoảng thời gian gần đây, thành phố Đà Lạt đang “nóng dần lên” không phải bởi khí hậu, mà từ những trận mưa “khủng” vào các ngày cuối tháng 6/2023. Tuy thời gian mưa không kéo dài nhưng nhanh chóng gây nên tình cảnh “ngập lụt cục bộ” tại một số đoạn đường, góc phố của “thành phố ngàn hoa”. Mặc dù chỉ không đầy một giờ sau cơn mưa, lượng nước ngập được rút cạn từ các động thái “khai thông mương/suối” kịp thời từ phía chính quyền và nhân dân tại các khu vực nơi cuối dòng chảy.

Toàn cảnh hiện trường vụ sập kè và sạt lở đất ngày 29/6/2023 tại Đà Lạt (Nguồn: Võ Trang – Báo Lâm Đồng)

Điều lạ là người dân Đà Lạt – và cả một số đô thị khác trong tỉnh Lâm Đồng – không hề bất ngờ khi gặp phải những cơn mưa lớn như thế!. Họ đã quen với quy luật “trời mưa thì đất chịu!”. Nhưng đỉnh điểm của thời tiết Đà Lạt dẫn đến “cao trào”: Sập kè taluy bê tông cốt thép và sạt lở đất kinh hoàng (vào rạng sáng ngày 29/6/2023), dẫn đến tổn thất nghiêm trọng về nhân mạng và tài sản của dân (tử vong 02 công nhân, bị thương 05 người và làm hư hại 03 ngôi nhà có giá trị lớn) trên một con hẻm của đường Hoàng Hoa Thám, phường 10, Đà Lạt… Câu chuyện “ngập lụt và sạt lở đất” trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết, không chỉ về mặt truyền thông mà ngay cả giới chuyên môn cũng quan tâm bàn luận về góc độ “giải pháp khoa học và nhu cầu dân sinh”.

Đi tìm căn nguyên

Nhiều tin bài được đăng trên các báo và trang mạng xã hội, kèm theo một số ý kiến chuyên gia tại địa phương và thành phố lớn, khiến cho dư luận đang hiểu “vấn nạn” của Đà Lạt xuất phát từ một số nguyên nhân, như: Thiếu tầm nhìn định hướng quy hoạch, buông lỏng quản lý trong phát triển đô thị, thiếu trách nhiệm trong kiểm soát trật tự cấp phép xây dựng trên địa bàn (?), v.v và v.v… Mỗi người có quyền nhìn nhận vấn đề theo cách nghĩ riêng. Dù sao thì sự việc cũng đã xảy ra rồi !. Chính phủ cũng đã có ý kiến chỉ đạo; Chính quyền tỉnh và thành phố đã và đang có những biện pháp quyết liệt, đồng bộ từ các ngành chức năng: Tích cực khắc phục hậu quả; khởi tố vụ án và xử lý trách nhiệm các tổ chức, cá nhân liên quan; bên cạnh việc bù đắp phần nào tổn thất, đau thương cho các gia đình bị liên đới…

Hiện nay, các nhà quản lý chính sách đến các chuyên gia đô thị và những ai quan tâm đến “căn bệnh đô thị” – không riêng gì của Đà Lạt muốn tìm hiểu mọi căn nguyên, để nhận diện và lý giải vấn đề từ thực tiễn. Qua thông tin ghi nhận được từ báo chí, đối chiếu với hình ảnh thực tế tại hiện trường và thông báo của Chính quyền, tôi nhận định bước đầu các nguyên nhân chủ yếu và những hệ lụy mang tính “nhân – quả” sau:

Trước hết nói về “Nước”:  Câu chuyện bắt đầu từ thời tiết Đà Lạt luôn có 6 tháng mưa trong năm (từ tháng 4 đến tháng 10), cùng với tác động của “Biến đổi khí hậu toàn cầu” nên số ngày mưa kéo dài hơn các năm trước; vũ lượng mưa trong những ngày cao điểm tăng mạnh – mặc dù tổng lượng mưa trong năm có thể tăng/giảm không lớn; thời tiết năm nào cũng có hiện tượng sương muối và mưa đá nặng hạt… Về mặt quy hoạch đô thị, các chuyên gia tư vấn luôn tham chiếu số liệu về hiện tượng tự nhiên của một vùng đất (ít nhất trong 5 năm liên tục và gần nhất), trước khi đưa ra các giải pháp “chống – chịu”, thích ứng với môi trường, đảm bảo an toàn và bền vững lâu dài, nên về mặt định hướng quy hoạch chung về phát triển đô thị là đã có các giải pháp tích cực trong khả năng dự báo.

Tuy nhiên, xét từ vụ việc cụ thể (như trên), cho thấy: Lượng nước mưa tại chỗ diễn ra cấp tập, lại không được thu hứng từ hệ thống hạ tầng kỹ thuật đồng bộ tại chỗ, nên nguồn nước dâng tự chảy tràn tự nhiên trên bề mặt của địa hình. Một khi dòng nước chảy tự do, luôn mang theo lượng bùn đất được cuốn trôi và tìm hướng thoát về địa hình thấp/ trũng. Trong điều kiện địa hình cách biệt đột ngột (khoảng 30m, từ hẻm đường Yên Thế xuống hẻm đường Hoàng Hoa Thám), nguồn nước trôi tự do sẽ tạo xung lực rất lớn tăng theo độ dốc của dòng chảy, gây ra sự càn phá ghê gớm nơi vùng thấp trũng.

Thứ hai, về “Đất”:  Đối với loại đất Bazan của Tây nguyên khi bị thấm nước thường không còn kết dính nguyên trạng như lúc ban đầu khô ráo. Nước ngấm lâu và ngập úng làm gia tăng thể tích đất (ở trạng thái bùn và nhão), luôn tiềm ẩn nguy cơ trượt dài, sạt lở về phía địa hình thấp trũng. Tình trạng này không chỉ có ở Đà Lạt, mà thường xảy ra tại các đô thị có địa hình miền núi qua các trận “lũ quét”, “bùn trôi”, “sạt lở đất tự nhiên”, v.v…

Thực tế cho thấy (ảnh 1): Kè chắn đất BTCT thi công tại chỗ, cao 13,4 m, giật thành 3 cấp với góc xiên nhỏ và khoảng cách giữa các cấp kè là 1,2 m, cao từ 4 – 4,7 m. Kè được thi công thành một khối thống nhất (là một phần của ranh khu đất có chiều ngang 381 m, do hợp thửa từ 4 lô đất liền kề), với khối đất đắp (thô) khoảng 6.000 m3, nhằm tạo diện tích mặt bằng xây dựng khoảng 2.153 m2… Khi xảy ra sự cố, với lượng nước mưa quá lớn được chảy tràn trên bề mặt địa hình và từ công trình, cùng lúc với lượng đất đắp bên trong kè bị trương nở, tạo nên một lực công phá dữ dội, đạp bung một phần kè chắn rộng 29 m trượt ra khỏi kết cấu nguyên khối và trút đổ lượng đất bên trong kè trôi chảy tự do xuống thềm đất phía dưới cách khoảng 30 m, mang toàn bộ bùn đất vùi lấp mọi thứ, gây thảm họa kinh hoàng như mọi người đã biết.

Phạm vi san lấp đất xâm phạm vào hành lang lưới điện hiện có (Nguồn: Lâm Viên – Báo Thanh Niên)

Thứ ba, về “sự tuân thủ kỹ thuật và quy định”: Trong chuỗi hoạt động xây dựng, Nhà  nước  luôn có những quy định và quy chuẩn chặt chẽ (từ Trung ương đến địa phương). Đối với khu vực có nhu cầu san lấp đất để tạo mặt bằng xây dựng ổn định, yêu cầu và khuyến cáo trong các giải pháp thiết kế kè chắn bằng BTCT (còn gọi “kè cứng”), có góc xiên từ 150 – 300; chiều cao kè không quá 4 m; bề ngang tùy thuộc vào kích thước lô đất được quy hoạch chia lô (với “nhà phố liên kế” rộng từ 4 – 5 m, “biệt lập có sân vườn” rộng từ 10 – 20 m). Như vậy, với các chỉ tiêu giới hạn (bề ngang, chiều cao và góc xiên), về mặt kỹ thuật và quản lý nhà nước đã có sự kiểm soát giải pháp san lấp và khối lượng đất; cùng với các giải pháp thiết kế kỹ thuật đồng bộ khác được thể hiện trong bản vẽ trình duyệt, như: Tính toán kết cấu chịu lực của kè; hệ thống mương, hố ga thu nước và các lỗ thoát nước trên bề mặt kè cứng; giải pháp thu nước mặt liên thông từ đầu kè xuống chân kè và hướng thoát ra mương cống chung tại khu vực (bên ngoài ranh đất)…

Cho dù giải pháp thiết kế có đạt chuẩn kỹ thuật và được cấp phép, thì chuỗi công việc (từ thiết kế, thi công, giám sát, vận hành và hậu kiểm) Nhà nước đều quy định rõ chức năng và trách nhiệm của từng chủ thể có liên quan (gồm các tổ chức và cá nhân: chủ công trình, đơn vị thiết kế, thẩm định, nhà thầu thi công, người giám sát, cán bộ cấp phép và quản lý trật tự xây dựng tại địa bàn…). Qua thông cáo báo chí từ Chính quyền cho biết: Công trình kè chắn đất bị sạt lở đã có những vi phạm nghiêm trọng, không tuân thủ quy định quản lý nhà nước và hồ sơ thiết kế được duyệt, vi phạm hành lang lưới điện (ảnh 2), xâm lấn ranh đất cấp, vi phạm quy trình tư vấn thiết kế, thi công và giám sát… Đến nay, Trưởng phòng Quản lý đô thị Đà Lạt bị đình chỉ công tác, 2 cá nhân là chủ thầu thi công (kiêm đơn vị thiết kế) và cán bộ kỹ thuật (đơn vị tư vấn giám sát công trình) đã bị khởi tố và tạm giam…

Bằng phương pháp “suy đoán bất lợi”, tôi đưa ra một số nhận định sau: Có sự vô tình hay chủ đích trong việc ghép 2 thửa đất để chia thành 4 lô cho 4 chủ hộ (?); Đơn vị thiết kế (có cả chức năng thi công) nên dễ có khả năng khi tư vấn thiết kế thì lập hồ sơ cho từng đoạn kè và xin cấp phép riêng lẻ cho từng hộ, nhưng khi nhận thi công lại hướng đến giải pháp gộp chung thành một công trình nguyên khối và thực hiện theo một bản vẽ khác so với hồ sơ được duyệt (?)… Về mặt trách nhiệm đối với các đơn vị Nhà nước có liên quan, cần xem xét: Hồ sơ giao đất, hợp thửa đất và chia lô có phù hợp với quy hoạch và quy định (?); Hồ sơ cấp phép xây dựng vi phạm hành lang lưới điện (?); Việc thi công theo giấy phép xây dựng kè đã hết hạn (do quá 01 năm kể từ ngày cấp, trong đó 3 hộ được cấp cùng ngày 29/3/2021 và 1 hộ cấp ngày 08/6/2021) nhưng không hề được phát hiện, kiểm tra và xử lý (?); Chức năng hậu kiểm của cơ quan cấp phép; cùng trách nhiệm quản lý về trật tự xây dựng của cơ quan chức năng và chính quyền phường 10 trước mọi diễn biến về nhà- đất tại địa bàn trước ngày xảy ra sự cố (?)…

Cảnh lấn chiếm đất rừng làm nông nghiệp với hình thức “nhà kính, nhà lưới” tại vùng thấp trũng và cạnh hồ Than Thở (Ảnh: TĐL)

Rất nhiều vấn đề được giới chuyên môn nêu ra và bàn luận nhưng chưa có lời giải đáp thỏa đáng. Cơ quan chức năng đang tiếp tục điều tra và sẽ có kết luận chính thức từ vụ án. Thiết nghĩ, Chính quyền cần nhanh chóng phân tích thấu đáo về mặt pháp lý hồ sơ, lý do thi công khác biệt tại hiện trường, các mối quan hệ đan xen giữa các chủ thể… để có phương thuốc điều trị hữu hiệu; không để tình trạng “di căn” hoặc “lờn thuốc” trước căn bệnh “thờ ơ – buông lỏng – thiếu trách nhiệm” dẫn đến sự bất tuân kỹ thuật và quy định (từ cán bộ đến tổ chức và cá nhân) trong các chuỗi hoạt động liên quan đến lĩnh vực đất đai, xây dựng từ trước đến nay.

Đề xuất giải pháp

Với góc nhìn cá nhân và sự hiểu biết hạn hẹp, tôi thử đề xuất một số giải pháp theo chiều hướng tích cực, như sau:

Về giải pháp ngắn hạn, cấp thiết:

Về giải pháp dài hạn và bền vững:

Exit mobile version